長樂寺二首 其二

宋代 孫覿
萬瓦冠松壁,千嶂鎖雲莊。故人置酒地,清夜燈燭張。 破壁掛月闕,遺笙嘯風廊。妖歌傾四座,醉臥錦瑟傍。 寂寂花絮亂,匆匆鶯燕忙。雍門已陳跡,餘音空繞樑。 我來久徘徊,驚呼首一昂。老僧獨依然,對坐柏子香。
wàn guān sōng   qiān zhàng suǒ yún zhuāng rén zhì jiǔ qīng   dēng zhú zhāng    
guà yuè quē   shēng xiào fēng láng yāo qīng zuò zuì   jǐn bàng    
huā luàn   cōng cōng yīng yàn máng yōng mén chén   yīn kōng rǎo liáng    
lái jiǔ pái huái   jīng shǒu áng lǎo sēng rán duì   zuò bǎi xiāng