昌谷

宋代 刘克庄
王孙乘颢气,九万里空洞。 春风吹玉唾,点点成彩凤。 不惟仆命骚,直恐无雅颂。 暮归阿{上弥下女}嗔,奴辈锦囊重。
wáng sūn chéng hào   jiǔ wàn kōng dòng
chūn fēng chuī tuò   diǎn diǎn chéng cǎi fèng
wéi mìng sāo   zhí kǒng sòng
guī ā   { shàng xià   } chēn   bèi jǐn náng zhòng