昌谷

宋代 劉克莊
王孫乘顥氣,九萬里空洞。 春風吹玉唾,點點成彩鳳。 不惟仆命騷,直恐無雅頌。 暮歸阿{上彌下女}嗔,奴輩錦囊重。
wáng sūn chéng hào   jiǔ wàn kōng dòng
chūn fēng chuī tuò   diǎn diǎn chéng cǎi fèng
wéi mìng sāo   zhí kǒng sòng
guī ā   { shàng xià   } chēn   bèi jǐn náng zhòng