长歌续短歌

明代 刘基
短歌调促情苦悲,长歌引愁无绝期。 短声欲尽长声续,似是荆山人泣玉。 悲哉荆山泣玉人,但知贵玉不贵身。 纵令哭尽歌堪听,何异春花委路尘。 古称悲歌可当哭,伤心如中金石镞。 更不必听蔡琰笳,又不必听渐离筑。 长歌飘扬彻九天,短歌呜咽入九泉。 徒言歌哭两情异,谁知歌声尤可怜。
duǎn diào qíng bēi   cháng yǐn chóu jué  
duǎn shēng jǐn zhǎng shēng   shì shì jīng shān rén  
bēi zāi jīng shān rén   dàn zhī guì guì shēn  
zòng lìng jǐn kān tīng   chūn huā wěi chén  
chēng bēi dāng   shāng xīn zhōng jīn shí  
gèng tīng cài yǎn jiā   yòu tīng jiàn zhù  
cháng piāo yáng chè jiǔ tiān   duǎn jiǔ quán  
yán liǎng qíng   shéi zhī shēng yóu lián