昌甫有诗琴士云得之黄子厚盖考亭坐中客也因入章泉同出城解后和韵
青春深处见挥弦,吟到情时恨更牵。旧话相逢真梦尔,故人独觉倍依然。
谷城大雅空三叹,云谷斯文已百年。珍重散庵因一笑,鬓丝禅榻羡同眠。
qīng
青
chūn
春
shēn
深
chù
处
jiàn
见
huī
挥
xián
弦
,
yín
吟
dào
到
qíng
情
shí
时
hèn
恨
gèng
更
qiān
牵
jiù
。
huà
旧
xiāng
话
féng
相
zhēn
逢
mèng
真
ěr
梦
gù
尔
,
rén
故
dú
人
jué
独
bèi
觉
yī
倍
rán
依
然
。
gǔ
谷
chéng
城
dà
大
yá
雅
kōng
空
sān
三
tàn
叹
,
yún
云
gǔ
谷
sī
斯
wén
文
yǐ
已
bǎi
百
nián
年
zhēn
。
zhòng
珍
sàn
重
ān
散
yīn
庵
yī
因
xiào
一
bìn
笑
,
sī
鬓
chán
丝
tà
禅
xiàn
榻
tóng
羡
mián
同
眠
。