昌甫有詩琴士雲得之黃子厚蓋考亭坐中客也因入章泉同出城解後和韻

宋代 韓淲
青春深處見揮弦,吟到情時恨更牽。舊話相逢真夢爾,故人獨覺倍依然。 谷城大雅空三嘆,雲谷斯文已百年。珍重散庵因一笑,鬢絲禪榻羨同眠。
qīng chūn shēn chù jiàn huī xián   yín dào qíng shí hèn gèng qiān jiù huà xiāng féng zhēn mèng ěr   rén jué bèi rán    
chéng kōng sān tàn   yún wén bǎi nián zhēn zhòng sàn ān yīn xiào bìn   chán xiàn tóng mián