昌甫念某生朝寄诗来次韵谢之

宋代 韩淲
俾寿情何重,酬吟报恐迟。拜嘉诚自喜,友谊尚谁为。 醑我遥相命,思翁不独诗。晚生头已秃,敬长眼空窥。
shòu 寿 qíng zhòng   chóu yín bào kǒng chí bài jiā chéng   yǒu shàng shuí wèi
yáo xiāng mìng   wēng shī wǎn shēng tóu   jìng zhǎng yǎn kōng kuī