昌甫念某生朝寄詩來次韻謝之

宋代 韓淲
俾壽情何重,酬吟報恐遲。拜嘉誠自喜,友誼尚誰為。 醑我遙相命,思翁不獨詩。晚生頭已禿,敬長眼空窺。
shòu qíng zhòng   chóu yín bào kǒng chí bài jiā chéng   yǒu shàng shuí wèi
yáo xiāng mìng   wēng shī wǎn shēng tóu 禿   jìng zhǎng yǎn kōng kuī