长安书怀投知己(一作投邢员外)

唐代 李频
所学近雕虫,知难谒至公。徒随众人后,拟老一生中。 间岁家书到,经荒世业空。心悬沧海断,梦与白云通。 玉漏声连北,银河气极东。关门迢递月,禁苑寂寥鸿。 地广身难束,时平道独穷。萧条苔长雨,淅沥叶危风。 久愧干朝客,多惭别钓翁。因依非不忝,延荐况曾蒙。 与善应无替,垂恩本有终。霜天摇落日,莫使逐孤蓬。
suǒ xué jìn diāo chóng   zhī nán zhì gōng suí zhòng rén hòu   lǎo shēng zhōng
jiān suì jiā shū dào   jīng huāng shì kōng xīn xuán cāng hǎi duàn   mèng bái yún tōng
lòu shēng lián běi   yín dōng guān mén tiáo yuè   jìn yuàn liáo hóng 鸿
guǎng 广 shēn nán shù   shí píng dào qióng xiāo tiáo tái zhǎng   wēi fēng
jiǔ kuì gàn cháo   duō cán bié diào wēng yīn fēi tiǎn   yán jiàn kuàng céng méng
shàn yìng   chuí ēn běn yǒu zhōng shuāng tiān yáo luò   shǐ 使 zhú péng