长安秋霁

宋代 吴淇
蓟门秋乍霁,徙倚望长空。横日孤云白,先霜病叶红。 水明官道上,砧乱客愁中。矫首千山外,南飞有塞鸿。
mén qiū zhà   wàng cháng kōng héng yún bái xiān   shuāng bìng hóng    
shuǐ míng guān dào shàng   zhēn luàn chóu zhōng jiǎo shǒu qiān shān wài nán   fēi yǒu sāi hóng   鸿