长安还至方山怆然自伤诗
秦军坑赵卒,遂有一人生。虽还旧乡里,危心曾未平。
淮源比桐柏,方山似削成。犹疑屯虏骑,尚畏值胡兵。
空村馀拱木,废邑有颓城。旧识既已尽,新知皆异名。
百年三万日,处处此伤情。
qín
秦
jūn
军
kēng
坑
zhào
赵
zú
卒
,
suì
遂
yǒu
有
yī
一
rén
人
shēng
生
suī
。
hái
虽
jiù
还
xiāng
旧
lǐ
乡
wēi
里
,
xīn
危
céng
心
wèi
曾
píng
未
平
。
huái
淮
yuán
源
bǐ
比
tóng
桐
bǎi
柏
,
fāng
方
shān
山
shì
似
xuē
削
chéng
成
yóu
。
yí
犹
tún
疑
lǔ
屯
qí
虏
shàng
骑
,
wèi
尚
zhí
畏
hú
值
bīng
胡
兵
。
kōng
空
cūn
村
yú
馀
gǒng
拱
mù
木
,
fèi
废
yì
邑
yǒu
有
tuí
颓
chéng
城
jiù
。
shí
旧
jì
识
yǐ
既
jǐn
已
xīn
尽
,
zhī
新
jiē
知
yì
皆
míng
异
名
。
bǎi
百
nián
年
sān
三
wàn
万
rì
日
,
chù
处
chù
处
cǐ
此
shāng
伤
qíng
情
。