长安春晚二首
曲江春半日迟迟,正是王孙怅望时。
杏花落尽不归去,江上东风吹柳丝。
四方无事太平年,万象鲜明禁火前。
九重细雨惹春色,轻染龙池杨柳烟。
qǔ
曲
jiāng
江
chūn
春
bàn
半
rì
日
chí
迟
chí
迟
,
zhèng
正
shì
是
wáng
王
sūn
孙
chàng
怅
wàng
望
shí
时
。
。
xìng
杏
huā
花
luò
落
jǐn
尽
bù
不
guī
归
qù
去
,
jiāng
江
shàng
上
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
liǔ
柳
sī
丝
。
。
sì
四
fāng
方
wú
无
shì
事
tài
太
píng
平
nián
年
,
wàn
万
xiàng
象
xiān
鲜
míng
明
jìn
禁
huǒ
火
qián
前
。
。
jiǔ
九
zhòng
重
xì
细
yǔ
雨
rě
惹
chūn
春
sè
色
,
qīng
轻
rǎn
染
lóng
龙
chí
池
yáng
杨
liǔ
柳
yān
烟
。
。