槎海篇

明代 徐渭
当时有男子,乘刳海上秋。舟辞篙者楫,水非人间流。 一瞬陟九万,顾见耕者牛。彼美机上妇,步梁乃其逑。 不量何者缘,乃为天上游。只今千世下,一男子其俦。 断槎以刳剡,一壸千金收。海路俨犹昨,高苍垂玄沟。 但恐子不往,一往到上头。
dāng shí yǒu nán   chéng hǎi shàng qiū zhōu gāo zhě shuǐ   fēi rén jiān liú    
shùn zhì jiǔ wàn   jiàn gēng zhě niú měi shàng   liáng nǎi qiú    
liàng zhě yuán   nǎi wèi tiān shàng yóu zhī jīn qiān shì xià   nán chóu    
duàn chá yǎn   kǔn qiān jīn shōu hǎi yǎn yóu zuó gāo   cāng chuí xuán gōu    
dàn kǒng zi wǎng   wǎng dào shàng tou