茶歌

宋代 白玉蟾
柳眼偷看梅花飞,百花头上东风吹。 壑源春到不知时,霹雳一声惊晓枝。 枝头未敢展鎗旗,吐玉缀金先献奇。 雀舌含春不解语,只有晓露晨烟知。 带露和烟摘归去,蒸来细捣几千杵。 捏作月团三百片,火候调匀文与武。 碾边飞絮捲玉尘,磨下落珠散金缕。 首山黄铜铸小铛,活火新泉自烹煮。 蟹眼已没鱼眼浮,垚垚松声送风雨。 定州红玉琢花甆,瑞雪满瓯浮白乳。 绿云入口生香风,满口兰芷香无穷。 两腋飕飕毛竅通,洗尽枯肠万事空。 君不见孟谏议,送茶惊起卢仝睡。 又不见白居易,馈茶唤醒禹锡醉。 陆羽作茶经,曹晖作茶铭。 文天范公对茶笑,纱帽龙头煎石铫。 素虚见雨如丹砂,点作满盏菖蒲花。 东坡深得煎水法,酒阑往往觅一呷。 赵州梦里见南泉,爱结焚香瀹茗缘。 吾侪烹茶有滋味,华池神水先调试。 丹田一亩自栽培,金翁姹女採归来。 天炉地鼎依时节,炼作黄芽烹白雪。 味如甘露胜醍醐,服之顿觉沉疴苏。 身轻便欲登天衢,不知天上有茶无。
liǔ yǎn tōu kàn méi huā fēi   bǎi huā tou shàng dōng fēng chuī
yuán chūn dào zhī shí   shēng jīng xiǎo zhī
zhī tóu wèi gǎn zhǎn qiāng   zhuì jīn xiān xiàn
què shé hán chūn jiě   zhǐ yǒu xiǎo chén yān zhī
dài yān zhāi guī   zhēng lái dǎo qiān chǔ
niē zuò yuè tuán sān bǎi piàn   huǒ hòu tiáo yún wén
niǎn biān fēi juǎn chén   xià luò zhū sàn jīn
shǒu shān huáng tóng zhù xiǎo dāng   huó huǒ xīn quán pēng zhǔ
xiè yǎn méi yǎn   yáo yáo sōng shēng sòng fēng
dìng zhōu hóng zhuó huā   ruì xuě mǎn ōu bái
绿 yún kǒu shēng xiāng fēng   mǎn kǒu lán zhǐ xiāng qióng
liǎng sōu sōu máo qiào tōng   jǐn cháng wàn shì kōng
jūn jiàn mèng jiàn   sòng chá jīng tóng shuì
yòu jiàn bái   kuì chá huàn xǐng zuì
zuò chá jīng   cáo huī zuò chá míng
wén tiān fàn gōng duì chá xiào   shā mào lóng tóu jiān shí diào
jiàn dān shā   diǎn zuò mǎn zhǎn chāng huā
dōng shēn jiān shuǐ   jiǔ lán wǎng wǎng
zhào zhōu mèng jiàn nán quán   ài jié fén xiāng yuè míng yuán
chái pēng chá yǒu wèi   huá chí shén shuǐ xiān tiáo shì
dān tián zāi péi   jīn wēng chà cǎi guī lái
tiān dǐng shí jié   liàn zuò huáng pēng bái xuě
wèi gān shèng   zhī dùn jué chén
shēn qīng biàn 便 dēng tiān   zhī tiān shàng yǒu chá