草亭独坐

宋代 陆游
扫地垂帘坐草亭,东风吹颊醉初醒。 睡蛇死後魔无力,疾竖降来药有灵。 在手残梅香淡泊,傍檐幽鸟语丁宁。 老人不是神通妙,世事元来要饱经。
sǎo chuí lián zuò cǎo tíng   dōng fēng chuī jiá zuì chū xǐng  
shuì shé hòu   shù jiàng lái yào yǒu líng  
zài shǒu cán méi xiāng dàn   bàng yán yōu niǎo dīng níng  
lǎo rén shì shén tōng miào   shì shì yuán lái yào bǎo jīng