曹亭独登
问我当何之,曹亭苍木外。江湖水方涨,旷阔吾所爱。
微风撼晚色,爽气回秋籁。杨柳隐官堤,芙蕖接公廨。
白云依山起,点缀若图绘。何须招客游,清兴自无辈。
落日更凭栏,下看飞鸟背。
wèn
问
wǒ
我
dāng
当
hé
何
zhī
之
,
cáo
曹
tíng
亭
cāng
苍
mù
木
wài
外
jiāng
。
hú
江
shuǐ
湖
fāng
水
zhǎng
方
kuàng
涨
,
kuò
旷
wú
阔
suǒ
吾
ài
所
爱
。
wēi
微
fēng
风
hàn
撼
wǎn
晚
sè
色
,
shuǎng
爽
qì
气
huí
回
qiū
秋
lài
籁
yáng
。
liǔ
杨
yǐn
柳
guān
隐
dī
官
fú
堤
,
qú
芙
jiē
蕖
gōng
接
xiè
公
廨
。
bái
白
yún
云
yī
依
shān
山
qǐ
起
,
diǎn
点
zhuì
缀
ruò
若
tú
图
huì
绘
hé
。
xū
何
zhāo
须
kè
招
yóu
客
qīng
游
,
xīng
清
zì
兴
wú
自
bèi
无
辈
。
luò
落
rì
日
gèng
更
píng
凭
lán
栏
,
xià
下
kàn
看
fēi
飞
niǎo
鸟
bèi
背
。