曹亭獨登
問我當何之,曹亭蒼木外。江湖水方漲,曠闊吾所愛。
微風撼晚色,爽氣回秋籟。楊柳隱官堤,芙蕖接公廨。
白雲依山起,點綴若圖繪。何須招客游,清興自無輩。
落日更憑欄,下看飛鳥背。
wèn
問
wǒ
我
dāng
當
hé
何
zhī
之
,
cáo
曹
tíng
亭
cāng
蒼
mù
木
wài
外
jiāng
。
hú
江
shuǐ
湖
fāng
水
zhǎng
方
kuàng
漲
,
kuò
曠
wú
闊
suǒ
吾
ài
所
愛
。
wēi
微
fēng
風
hàn
撼
wǎn
晚
sè
色
,
shuǎng
爽
qì
氣
huí
回
qiū
秋
lài
籟
yáng
。
liǔ
楊
yǐn
柳
guān
隱
dī
官
fú
堤
,
qú
芙
jiē
蕖
gōng
接
xiè
公
廨
。
bái
白
yún
雲
yī
依
shān
山
qǐ
起
,
diǎn
點
zhuì
綴
ruò
若
tú
圖
huì
繪
hé
。
xū
何
zhāo
須
kè
招
yóu
客
qīng
游
,
xīng
清
zì
興
wú
自
bèi
無
輩
。
luò
落
rì
日
gèng
更
píng
憑
lán
欄
,
xià
下
kàn
看
fēi
飛
niǎo
鳥
bèi
背
。