曹霜崖六十

明代 唐顺之
道人容色自臞然,几岁江皋蹑紫烟。谢氏家儿如玉树,周时柱史是神仙。 鼎成灵药方皆验,书贮名山世未传。懒散自怜蒲柳质,相从拟欲学长年。
dào rén róng rán   suì jiāng gāo niè yān xiè shì jiā ér shù zhōu   shí zhù shǐ shì shén xiān    
dǐng chéng líng yào fāng jiē yàn   shū zhù míng shān shì wèi chuán lǎn sǎn lián liǔ zhì xiāng   cóng xué cháng nián