曹山春日二首 其二

宋代 孙觌
屏拥山入坐,珠跳水溅裾。香销尘漠漠,日近竹疏疏。 身逢百罹后,春残一梦馀。故林千嶂外,孤抱几时摅。
píng yōng shān zuò   zhū tiào shuǐ jiàn xiāng xiāo chén   jìn zhú shū shū
shēn féng bǎi hòu   chūn cán mèng lín qiān zhàng wài   bào shí shū