曹山春日二首 其二

宋代 孫覿
屏擁山入坐,珠跳水濺裾。香銷塵漠漠,日近竹疏疏。 身逢百罹後,春殘一夢餘。故林千嶂外,孤抱幾時攄。
píng yōng shān zuò   zhū tiào shuǐ jiàn xiāng xiāo chén   jìn zhú shū shū
shēn féng bǎi hòu   chūn cán mèng lín qiān zhàng wài   bào shí shū