残月篇
鸡鸣客登车,残月见树头。窅如幽人窥涧户,怯如病女临妆楼。
悄如离心挂天角,五更风起吹欲落。含烟敛雾愁窗纱,又如空院将残花。
低徊孤影看不已,水驿山程忽千里。天长魂断不可招,帖帖寒光堕如水。
jī
鸡
míng
鸣
kè
客
dēng
登
chē
车
,
cán
残
yuè
月
jiàn
见
shù
树
tóu
头
yǎo
。
rú
窅
yōu
如
rén
幽
kuī
人
jiàn
窥
hù
涧
qiè
户
,
rú
怯
bìng
如
nǚ
病
lín
女
zhuāng
临
lóu
妆
楼
。
qiāo
悄
rú
如
lí
离
xīn
心
guà
挂
tiān
天
jiǎo
角
,
wǔ
五
gēng
更
fēng
风
qǐ
起
chuī
吹
yù
欲
luò
落
hán
。
yān
含
liǎn
烟
wù
敛
chóu
雾
chuāng
愁
shā
窗
yòu
纱
,
rú
又
kōng
如
yuàn
空
jiāng
院
cán
将
huā
残
花
。
dī
低
huí
徊
gū
孤
yǐng
影
kàn
看
bù
不
yǐ
已
,
shuǐ
水
yì
驿
shān
山
chéng
程
hū
忽
qiān
千
lǐ
里
tiān
。
cháng
天
hún
长
duàn
魂
bù
断
kě
不
zhāo
可
tiē
招
,
tiē
帖
hán
帖
guāng
寒
duò
光
rú
堕
shuǐ
如
水
。