残梅

宋代 张镃
雨丝吹冷透窗纱,忽饭东风管鬓华。 岂为梅残便无恨,草生时节胜看花。
chuī lěng tòu chuāng shā   fàn dōng fēng guǎn bìn huá  
wèi méi cán biàn 便 hèn   cǎo shēng shí jié shèng kàn huā