残菊

明代 释函可
登高过后冷凄凄,独向平原望眼迷。已是不禁愁又见,一枝残菊夕阳西。
dēng gāo guò hòu lěng   xiàng píng yuán wàng yǎn shì jīn chóu yòu jiàn   zhī cán yáng   西