殘菊
登高過後冷淒淒,獨向平原望眼迷。已是不禁愁又見,一枝殘菊夕陽西。
dēng
登
gāo
高
guò
過
hòu
後
lěng
冷
qī
淒
qī
淒
,
dú
獨
xiàng
向
píng
平
yuán
原
wàng
望
yǎn
眼
mí
迷
yǐ
。
shì
已
bù
是
jīn
不
chóu
禁
yòu
愁
jiàn
又
yī
見
,
zhī
一
cán
枝
jú
殘
xī
菊
yáng
夕
xī
陽
西
。