沧滩

宋代 陆游
百夫正讙助鸣橹,舟中对面不得语。 须臾人散寂无哗,惟闻百丈转两车。 呕呕哑哑车转急,舟人已在沙际立。 雾歛芦村落照红,雨余渔舍炊烟湿。 故乡回首已千山,上峡初经第一滩。 少年亦慕宦游乐,投老方知行路难。
bǎi zhèng huān zhù míng   zhōu zhōng duì miàn  
rén sàn huá   wéi wén bǎi zhàng zhuǎn liǎng chē  
ǒu ōu chē zhuǎn   zhōu rén zài shā  
hān cūn luò zhào hóng   shè chuī yān shī 湿  
xiāng huí shǒu qiān shān   shàng xiá chū jīng tān  
shào nián huàn yóu   tóu lǎo fāng zhī xíng nán