沧浪峡

唐代 司马扎
山下水声深,水边山色聚。月照秋自清,花名春不去。 似非人间境,又近红尘路。乍入洞中天,更移云外步。 我殊惺惺者,犹得沧浪趣。可以濯吾缨,斯言诚所慕。
shān xià shuǐ shēng shēn   shuǐ biān shān yuè zhào qiū qīng   huā míng chūn
shì fēi rén jiān jìng   yòu jìn hóng chén zhà dòng zhōng tiān   gēng yún wài
shū xīng xīng zhě   yóu cāng làng zhuó yīng   yán chéng suǒ