沧浪亭

宋代 胡珵
昔闻沧浪亭,未濯沧浪水。 先贤眇遗迹,壮观一何侈。 飞桥跨木末,巨浸折胡壘。 糟床行万瓮,缭墙周数里。 废兴固在天,庶用观物理。 缅怀嘉佑世,周道平如砥。 相君贤相君,子美东南美。 如何一网尽,祸岂在故纸。 青蝇变白黑,作俑弱焉始。 所存醉翁文,垂耀信百世。 无忘角弓咏,嘉树犹仰止。 同来二三子,感叹咸坐起。 缥瓷酹新汉,毁誉均一洗。 忽逢醒狂翁,一别垂二纪。 隽哉老益壮,论事方切齿。 我欲裂绛幔,推着明光里。 安得上天风,吹落君王耳。
wén cāng làng tíng   wèi zhuó cāng làng shuǐ  
xiān xián miǎo   zhuàng guān chǐ  
fēi qiáo kuà   jìn zhé lěi  
zāo chuáng xíng wàn wèng   liáo qiáng zhōu shù  
fèi xīng zài tiān   shù yòng guān  
miǎn huái 怀 jiā yòu shì   zhōu dào píng  
xiāng jūn xián xiàng jūn   zi měi dōng nán měi  
wǎng jǐn   huò zài zhǐ  
qīng yíng biàn bái hēi   zuò yǒng ruò yān shǐ  
suǒ cún zuì wēng wén   chuí yào 耀 xìn bǎi shì  
wàng jiǎo gōng yǒng   jiā shù yóu yǎng zhǐ  
tóng lái èr sān   gǎn tàn xián zuò  
piǎo lèi xīn hàn   huǐ jūn  
féng xǐng kuáng wēng   bié chuí èr  
juàn zāi lǎo zhuàng   lùn shì fāng qiē chǐ 齿  
liè jiàng màn   tuī zhe míng guāng  
ān shàng tiān fēng   chuī luò jūn wáng ěr