采桑子 其四

宋代 欧阳修
群芳过后西湖好,狼藉残红,飞絮濛濛,垂柳阑干尽日风。 笙歌散尽游人去,始觉春空。垂下帘栊,双燕归来细雨中。
qún fāng guò hòu 西 hǎo   láng cán hóng   fēi méng méng   chuí liǔ lán gàn jìn fēng  
shēng sàn jìn yóu rén   shǐ jué chūn kōng chuí xià lián lóng shuāng   yàn guī lái zhōng