采桑子·洞房深夜笙歌散
洞房深夜笙歌散,
帘幕重重。
斜月朦胧,
雨过残花落地红。
昔年无限伤心事,
依旧东风。
独倚梧桐,
闲想闲思到晓钟。
dòng
洞
fáng
房
shēn
深
yè
夜
shēng
笙
gē
歌
sàn
散
,
lián
帘
mù
幕
chóng
重
chóng
重
。
。
xié
斜
yuè
月
méng
朦
lóng
胧
,
yǔ
雨
guò
过
cán
残
huā
花
luò
落
dì
地
hóng
红
。
。
xī
昔
nián
年
wú
无
xiàn
限
shāng
伤
xīn
心
shì
事
,
yī
依
jiù
旧
dōng
东
fēng
风
。
。
dú
独
yǐ
倚
wú
梧
tóng
桐
,
xián
闲
xiǎng
想
xián
闲
sī
思
dào
到
xiǎo
晓
zhōng
钟
。
。