采桑

南北朝 萧纲
春色映空来,先发院边梅。细萍重叠长,新花历乱开。 连珂往淇上,接幰至丛台。丛台可怜妾,当窗望飞蝶。 忌趺行衫领,熨斗成褫摄。下床着珠佩,捉镜安花镊。 薄晚畏蚕饥,竞采春桑叶。寄语采桑伴,讶今春日短。 枝高攀不及,叶细笼难满。年年将使君,历乱遣相闻。 欲知琴里意,还赠锦中文。何当照梁日,还作入山云。 重门皆已闭,方知留客袂。可怜黄金络,复以青丝系。 必也为人时,谁令畏夫婿。
chūn yìng kōng lái   xiān yuàn biān méi píng chóng dié zhǎng   xīn huā luàn kāi
lián wǎng shàng   jiē xiǎn zhì cóng tái cóng tái lián qiè   dāng chuāng wàng fēi dié
xíng shān lǐng   yùn dǒu chéng chǐ shè xià chuáng zhe zhū pèi   zhuō jìng ān huā niè
báo wǎn wèi cán   jìng cǎi chūn sāng cǎi sāng bàn   jīn chūn duǎn
zhī gāo pān   lóng nán mǎn nián nián jiāng shǐ 使 jūn   luàn qiǎn xiāng wén
zhī qín   hái zèng jǐn zhōng wén dāng zhào liáng   hái zuò shān yún
chóng mén jiē   fāng zhī liú mèi lián huáng jīn luò   qīng
wéi rén shí   shuí lìng wèi 婿