采莲曲二首 其二

宋代 邓林
采莲莫采花,花心有莲子。莲子未可餐,花心苦无比。 采莲莫采叶,留叶制郎衣。自从采莲去,冷落鸳鸯机。 郎在寒江千里外,莲叶莲花不成采。无因折藕被丝牵,惹起春愁溟似海。
cǎi lián cǎi huā   huā xīn yǒu lián lián wèi cān huā   xīn    
cǎi lián cǎi   liú zhì láng cóng cǎi lián lěng   luò yuān yāng    
láng zài hán jiāng qiān wài   lián lián huā chéng cǎi yīn zhé ǒu bèi qiān   chūn chóu míng shì hǎi