蔡观察贻余禅衣成夜坐诗寄谢

明代 高攀龙
长林寒风厚,斗室霜气侵。珍重故人惠,有衣亦可衾。 中夜每起坐,春温解重阴。明月入我户,流光照鸣琴。 念彼世中人,异调难同音。顿使羔裘贤,难执遵路襟。 思君三叹息,付之一悲吟。万感既刊落,一息自深深。 乃知人心妙,昼夜当温寻。感君衣被意,示我禅定心。 获此领中珠,不啻腰缠金。欲悉此中元,何时来盍簪。
cháng lín hán fēng hòu   dǒu shì shuāng qīn zhēn zhòng rén huì yǒu   qīn    
zhōng měi zuò   chūn wēn jiě zhòng yīn míng yuè liú   guāng zhào míng qín    
niàn shì zhōng rén   diào nán tóng yīn dùn shǐ gāo 使 qiú xián nán   zhí zūn jīn    
jūn sān tàn   zhī bēi yín wàn gǎn kān luò   shēn shēn    
nǎi zhī rén xīn miào   zhòu dāng wēn xún gǎn jūn shì   chán dìng xīn    
huò lǐng zhōng zhū   chì yāo chán jīn zhōng yuán   shí lái zān