采采歌

宋代 胡仲弓
朝采畹中兰,暮采篱下菊。 采采复采采,终日不盈掬。 为怜芳洁姿,忍受红尘触。 采兰杀风味,采菊盈芬馥。 落英固可飧,何发饮藜藿。 秋香亦可纫,保如鸣佩玉。 俾尔全其天,得志在岩谷。 所以山中人,终身抱幽独。
cháo cǎi wǎn zhōng lán   cǎi xià  
cǎi cǎi cǎi cǎi   zhōng yíng  
wèi lián fāng jié 姿   rěn shòu hóng chén chù  
cǎi lán shā fēng wèi   cǎi yíng fēn  
luò yīng sūn   yǐn huò  
qiū xiāng rèn   bǎo míng pèi  
ěr quán tiān   zhì zài yán  
suǒ shān zhōng rén   zhōng shēn bào yōu