卜算子·一雨已秋深

宋代 韩淲
一雨已秋深,月色寒而静。夜半披衣草树间,玉露团清影。长笛倚楼声,听彻还重省。手启柴门倦复关,云卧衣裳冷。
qiū shēn   yuè hán ér jìng bàn cǎo shù jiān   tuán qīng yǐng cháng lóu shēng   tīng chè hái zhòng shěng shǒu chái mén juàn guān   yún shang lěng