卜算子·一雨已秋深

宋代 韓淲
一雨已秋深,月色寒而靜。夜半披衣草樹間,玉露團清影。長笛倚樓聲,聽徹還重省。手啟柴門倦復關,雲臥衣裳冷。
qiū shēn   yuè hán ér jìng bàn cǎo shù jiān   tuán qīng yǐng cháng lóu shēng   tīng chè hái zhòng shěng shǒu chái mén juàn guān   yún shang lěng