卜算子·江风渐老

宋代 柳永
江风渐老,汀蕙半凋,满目败红衰翠。楚客登临,正是暮秋天气。引疏砧、断续残阳里。对晚景、伤怀念远,新愁旧恨相继。脉脉人千里。念两处风情,万重烟水。雨歇天高,望断翠峰十二。尽无言、谁会凭高意。纵写得、离肠万种,奈归云谁寄。
jiāng fēng jiàn lǎo   tīng huì bàn diāo   mǎn bài hóng shuāi cuì chǔ dēng lín   zhèng shì qiū tiān yǐn shū zhēn duàn cán yáng duì wǎn jǐng shāng huái 怀 niàn yuǎn   xīn chóu jiù hèn xiāng rén qiān niàn liǎng chù fēng qíng   wàn zhòng yān shuǐ xiē tiān gāo   wàng duàn cuì fēng shí èr jǐn yán shuí huì píng gāo zòng xiě cháng wàn zhǒng   nài guī yún shuí