卜算子·江風漸老

宋代 柳永
江風漸老,汀蕙半凋,滿目敗紅衰翠。楚客登臨,正是暮秋天氣。引疏砧、斷續殘陽里。對晚景、傷懷念遠,新愁舊恨相繼。脈脈人千里。念兩處風情,萬重煙水。雨歇天高,望斷翠峰十二。盡無言、誰會憑高意。縱寫得、離腸萬種,奈歸雲誰寄。
jiāng fēng jiàn lǎo   tīng huì bàn diāo   mǎn 滿 bài hóng shuāi cuì chǔ dēng lín   zhèng shì qiū tiān yǐn shū zhēn duàn cán yáng duì wǎn jǐng shāng huái niàn yuǎn   xīn chóu jiù hèn xiāng rén qiān niàn liǎng chù fēng qíng   wàn zhòng yān shuǐ xiē tiān gāo   wàng duàn cuì fēng shí èr jǐn yán shuí huì píng gāo zòng xiě cháng wàn zhǒng   nài guī yún shuí