卜算子(公赴召命道过延平,郡宴有歌妓,追诵旧事,即席赋此。)

宋代 黄公度
寒透小窗纱,漏断人初醒。翡翠屏间拾落钗,背立残釭影。 欲去更踟蹰,离恨终难整。陇首流泉不忍闻,月落双溪冷。
hán tòu xiǎo chuāng shā   lòu duàn rén chū xǐng fěi cuì píng jiān shí luò chāi   bèi cán gāng yǐng
gèng chí chú   hèn zhōng nán zhěng lǒng shǒu liú quán rěn wén   yuè luò shuāng lěng