布履篇答舍弟

元代 刘崧
季有双布履,携来自家乡。见兄赤两足,奉以慰踉跄。 此履岂有华,素质而白章。缝纫出新制,絇綦已莫详。 念兹苦寒地,九月露成霜。上马揽敝裘,入室坐匡床。 谁为手足念,寒瘃惊劻勷。一朝被温柔,步履便且康。 足受惭黄石,踵决谢卜商。不忍践荒秽,恐为明洁伤。 俯视物有类,怆然感中肠。冠緌既成两,凫雁亦双翔。 如何弟与兄,阔别遥相望。
yǒu shuāng   xié lái jiā xiāng jiàn xiōng chì liǎng   fèng wèi liàng qiàng
yǒu huá   zhì ér bái zhāng féng rèn chū xīn zhì   xiáng
niàn hán   jiǔ yuè chéng shuāng shàng lǎn qiú   shì zuò kuāng chuáng
shuí wèi shǒu niàn   hán zhú jīng kuāng ráng zhāo bèi wēn róu   biàn 便 qiě kāng
shòu cán huáng shí   zhǒng jué xiè bo shāng rěn jiàn huāng huì   kǒng wèi míng jié shāng
shì yǒu lèi   chuàng rán gǎn zhōng cháng guān ruí chéng liǎng   yàn shuāng xiáng
xiōng   kuò bié yáo xiāng wàng