不磷室诗存题词

近现代 程坚甫
不磷室主百无成,多愁多病复多情。旦暮吟哦口不辍,老来仅得一虚名。 声调悲壮格律老,少陵之诗夙所好。中年复爱陆剑南,剑南矜炼最工巧。 生平寝馈二家诗,立卧未尝须臾离。惟吾自惴袜线才,一毛不敢袭其皮。 吾诗实病语颓唐,有人误为学两当。绝世聪明黄仲则,吾宁敢列弟子行。 晚年渐渐变初作,更欲洗华归诸朴。惟其阅历世情深,不能言外无寄托。 迩来老兴正淋漓,一卷编成聊自乐。不求寿世藏名山,未甘尘埋置高阁。 有客前来笑老叟,“由来藏拙胜献丑。论语如今烧作薪,尔独何为珍敝帚”。 吾闻客语愧于心,一时颜汗如悬霤。须臾忽复动灵机,笑谓“客言太拘囿。 各言尔志何伤乎,此语出自圣人口。何况三台风雅要扶持,耆宿凋零待继后。 江天寥廓无吟声,毋乃山川失其秀”。客闻遽起出门行,意则怪吾强支撑。 呜呼,舍己从众病未能。
lín shì zhǔ bǎi chéng   duō chóu duō bìng duō qíng dàn yín é kǒu chuò   lǎo lái jǐn míng
shēng diào bēi zhuàng lǎo   shǎo líng zhī shī suǒ hǎo zhōng nián ài jiàn nán   jiàn nán jīn liàn zuì gōng qiǎo
shēng píng qǐn kuì èr jiā shī   wèi cháng wéi zhuì xiàn 线 cái   máo gǎn
shī shí bìng tuí táng   yǒu rén wéi xué liǎng dāng jué shì cōng ming huáng zhòng   níng gǎn liè xíng
wǎn nián jiàn jiàn biàn chū zuò   gèng huá guī zhū wéi yuè shì qíng shēn   néng yán wài tuō
ěr lái lǎo xīng zhèng lín   juàn biān chéng liáo qiú shòu 寿 shì cáng míng shān   wèi gān chén mái zhì gāo
yǒu qián lái xiào lǎo sǒu     ,“ yóu lái cáng zhuō shèng xiàn chǒu lún jīn shāo zuò   xīn ěr wéi zhēn  
wén kuì xīn   shí yán hàn xuán liù dòng líng   xiào wèi   yán tài yòu
yán ěr zhì shāng   chū shèng rén kǒu kuàng sān tái fēng yào chí   宿 diāo líng dài hòu
jiāng tiān liáo kuò yín shēng   nǎi shān chuān shī xiù   ”。 wén chū mén xíng   guài qiáng zhī chēng
  shě cóng zhòng bìng wèi néng