不磷室詩存題詞

近現代 程堅甫
不磷室主百無成,多愁多病復多情。旦暮吟哦口不輟,老來僅得一虛名。 聲調悲壯格律老,少陵之詩夙所好。中年復愛陸劍南,劍南矜煉最工巧。 生平寢饋二家詩,立臥未嘗須臾離。惟吾自惴襪線才,一毛不敢襲其皮。 吾詩實病語頹唐,有人誤為學兩當。絕世聰明黃仲則,吾寧敢列弟子行。 晚年漸漸變初作,更欲洗華歸諸朴。惟其閱歷世情深,不能言外無寄託。 邇來老興正淋漓,一卷編成聊自樂。不求壽世藏名山,未甘塵埋置高閣。 有客前來笑老叟,「由來藏拙勝獻醜。論語如今燒作薪,爾獨何為珍敝帚」。 吾聞客語愧於心,一時顏汗如懸霤。須臾忽復動靈機,笑謂「客言太拘囿。 各言爾志何傷乎,此語出自聖人口。何況三颱風雅要扶持,耆宿凋零待繼後。 江天寥廓無吟聲,毋乃山川失其秀」。客聞遽起出門行,意則怪吾強支撐。 嗚呼,舍己從眾病未能。
lín shì zhǔ bǎi chéng   duō chóu duō bìng duō qíng dàn yín é kǒu chuò   lǎo lái jǐn míng
shēng diào 調 bēi zhuàng lǎo   shǎo líng zhī shī suǒ hǎo zhōng nián ài jiàn nán   jiàn nán jīn liàn zuì gōng qiǎo
shēng píng qǐn kuì èr jiā shī   wèi cháng wéi zhuì xiàn cái   máo gǎn
shī shí bìng tuí táng   yǒu rén wéi xué liǎng dāng jué shì cōng ming huáng zhòng   níng gǎn liè xíng
wǎn nián jiàn jiàn biàn chū zuò   gèng huá guī zhū wéi yuè shì qíng shēn   néng yán wài tuō
ěr lái lǎo xīng zhèng lín   juàn biān chéng liáo qiú shòu shì cáng míng shān   wèi gān chén mái zhì gāo
yǒu qián lái xiào lǎo sǒu     ,「 yóu lái cáng zhuō shèng xiàn chǒu lún jīn shāo zuò   xīn ěr wéi zhēn  
wén kuì xīn   shí yán hàn xuán liù dòng líng   xiào wèi   yán tài yòu
yán ěr zhì shāng   chū shèng rén kǒu kuàng sān tái fēng yào chí   宿 diāo líng dài hòu
jiāng tiān liáo kuò yín shēng   nǎi shān chuān shī xiù   」。 wén chū mén xíng   guài qiáng zhī chēng
  shě cóng zhòng bìng wèi néng