不出偶成二首 其一

宋代 张耒
老人杖履一茅亭,花谢西园不复扃。翠被一方都盖覆,红妆数子尚娉婷。 可怜莺蝶狂都歇,颇觉风云意有营。闻说陂田雨三尺,远城酾水种春粳。
lǎo rén zhàng máo tíng   huā xiè 西 yuán jiōng cuì bèi fāng dōu gài hóng   zhuāng shù zi shàng pīng tíng    
lián yīng dié kuáng dōu xiē   jué fēng yún yǒu yíng wén shuō bēi tián sān chǐ yuǎn   chéng shāi shuǐ zhǒng chūn jīng