薄命佳人

宋代 苏轼
双颊凝酥发抹漆,眼光入帘珠的皪。 故将白练作仙衣,不许红膏污天质。 吴音娇软带儿痴,无限闲愁总未知。 自古佳人多命薄,闭门春尽杨花落。
shuāng jiá níng   yǎn guāng lián zhū de  
jiāng bái liàn zuò xiān   hóng gāo tiān zhì  
yīn jiāo ruǎn dài er chī   xiàn xián chóu zǒng wèi zhī  
jiā rén duō mìng   mén chūn jìn yáng huā lào