伯皋自永丰见过次韵

宋代 韩淲
薰风入家林,共坐满窗绿。交游情致深,景物岁月速。 伤哉利名者,冰炭恣寒燠。既已随颓波,一失不可复。 较其心迹微,能异几禽犊。吾侪事幽讨,得兴万虑足。 相羊山水间,处处堪悦目。君来叩蓬户,离群久居独。 道故惊变迁,忧时见翻覆。且听歌声长,前村正樵牧。
xūn fēng jiā lín   gòng zuò mǎn chuāng 绿 jiāo yóu qíng zhì shēn jǐng   suì yuè    
shāng zāi míng zhě   bīng tàn hán suí tuí   shī    
jiào xīn wēi   néng qín chái shì yōu tǎo   xīng wàn    
xiāng yáng shān shuǐ jiān   chù chù kān yuè jūn lái kòu péng   qún jiǔ    
dào jīng biàn qiān   yōu shí jiàn fān qiě tīng shēng zhǎng qián   cūn zhèng qiáo