碧云寺泉

明代 王世贞
苍龙戢其首,日夜漱寒玉。助尔松风声,借之竹色绿。 时从斋厨下,泠然注空谷。自爱穿云多,焉知出山浊。 一酌聆斯言,徘徊怆心曲。
cāng lóng shǒu   shù hán zhù ěr sōng fēng shēng jiè   zhī zhú   绿  
shí cóng zhāi chú xià   líng rán zhù kōng ài chuān yún 穿 duō yān   zhī chū shān zhuó    
zhuó líng yán   pái huái chuàng xīn