比闻龙门敬善寺有红桂树独秀伊川,尝于江南

唐代 李德裕
昔闻红桂枝,独秀龙门侧。越叟遗数株,周人未尝识。 平生爱此树,攀玩无由得。君子知我心,因之为羽翼。 岂烦嘉客誉,且就清阴息。来自天姥岑,长疑翠岚色。 芬芳世所绝,偃蹇枝渐直。琼叶润不凋,珠英粲如织。 犹疑翡翠宿,想待鹓雏食。宁止暂淹留,终当更封植。
wén hóng guì zhī   xiù lóng mén yuè sǒu shù zhū   zhōu rén wèi cháng shí
píng shēng ài shù   pān wán yóu de jūn zi zhī xīn   yīn zhī wèi
fán jiā   qiě jiù qīng yīn lái tiān cén   zhǎng cuì lán
fēn fāng shì suǒ jué   yǎn jiǎn zhī jiàn zhí qióng rùn diāo   zhū yīng càn zhī
yóu fěi cuì 宿   xiǎng dài yuān chú shí níng zhǐ zàn yān liú   zhōng dāng gèng fēng zhí