弼唐兄食不重肉乃东西远游无宁岁感而赋此寓忠告之意

明代 庞尚鹏
流光荏苒如掷梭,人生温饱能几何。安乐窝前万事足,年年新雨长青蔬。 饥来长啜一盂粥,坐对妻儿生计足。钟鸣鼎食岂不荣,祇恐终朝闻颠覆。 夷齐采薇西山外,震世高名悬绝代。何人下箸日万钱,风尘朽骨今何在。 浊醪粗饭常有馀,肯负平生七尺躯。人世蜉蝣等朝露,黄金筑坞何其愚。 古来富贵皆由命,绳枢瓮牖吾何病。此心扰扰空自劳,天定安能以人胜。 何如避地且悬车,赢得胸藏万卷书。开门永日对幽草,莫问家无儋石储。
liú guāng rěn rǎn zhì suō   rén shēng wēn bǎo néng ān qián wàn shì nián   nián xīn cháng qīng shū    
lái zhǎng chuài zhōu   zuò duì ér shēng zhōng míng dǐng shí róng   kǒng zhōng zhāo wén diān    
cǎi wēi 西 shān wài   zhèn shì gāo míng xuán jué dài rén xià zhù wàn qián fēng   chén xiǔ jīn zài    
zhuó láo fàn cháng yǒu   kěn píng shēng chǐ rén shì yóu děng zhāo huáng   jīn zhù    
lái guì jiē yóu mìng   shéng shū wèng yǒu bìng xīn rǎo rǎo kōng láo tiān   dìng ān néng rén shèng    
qiě xuán chē   yíng de xiōng cáng wàn juàn shū kāi mén yǒng duì yōu cǎo   wèn jiā dàn shí chǔ