避暑玉溪山
风露撩人尽力清,也应知我到禅扃。秋声满谷有生气,山意带烟成远形。
皎月欲升天失色,白云初出树留青。他年若访经行处,合有先生避暑亭。
fēng
风
lù
露
liáo
撩
rén
人
jìn
尽
lì
力
qīng
清
,
yě
也
yīng
应
zhī
知
wǒ
我
dào
到
chán
禅
jiōng
扃
。
。
qiū
秋
shēng
声
mǎn
满
gǔ
谷
yǒu
有
shēng
生
qì
气
,
shān
山
yì
意
dài
带
yān
烟
chéng
成
yuǎn
远
xíng
形
。
。
jiǎo
皎
yuè
月
yù
欲
shēng
升
tiān
天
shī
失
sè
色
,
bái
白
yún
云
chū
初
chū
出
shù
树
liú
留
qīng
青
。
。
tā
他
nián
年
ruò
若
fǎng
访
jīng
经
xíng
行
chǔ
处
,
hé
合
yǒu
有
xiān
先
sheng
生
bì
避
shǔ
暑
tíng
亭
。
。