避暑二首

唐代 徐凝
一株金染密,数亩碧鲜疏。避暑临溪坐,何妨直钓鱼。 斑多筒簟冷,发少角冠清。避暑长林下,寒蝉又有声。
zhū jīn rǎn   shù xiān shū shǔ lín zuò   fáng zhí diào
bān duō tǒng diàn lěng   shǎo jiǎo guān qīng shǔ cháng lín xià   hán chán yòu yǒu shēng