鬓云松 其一 春雨

清代 吴绮
烛花残,香篆细。一阵轻寒,送入鸳鸯被。滴尽红檐声欲碎,点点丝丝,学做离人泪。 草边浮,枝上缀。不放青苔,松泛东风地。何处玉骢垂柳系,重门不为梨花闭。
zhú huā cán   xiāng zhuàn zhèn qīng hán sòng   yuān yāng bèi jǐn hóng yán shēng suì diǎn diǎn   xué zuò   rén lèi      
cǎo biān   zhī shàng zhuì fàng qīng tái sōng   fàn dōng fēng chǔ cōng chuí liǔ chóng mén   wéi huā